'Ngẩng đầu lên, các chàng trai'
Ông thầy đến từ nền bóng đá Hàn Quốc lập tức nhìn ra ngay một trong những nhược điểm của các cầu thủ Việt Nam là khi có bóng trong chân hay cúi xuống nhìn quả bóng mà không ngẩng lên quan sát. Bóng đá là môn chơi tập thể, không quan sát đồng đội di chuyển thế nào, không thấy rõ đối phương chặt và hở ở đâu thì không thể có những quyết định chính xác trong luân chuyển bóng.
Cũng từ tư duy chơi bóng tập thể mà ông Park đã chỉ ra điểm yếu chí mạng của các cầu thủ là lười di chuyển. Điều này gắn liền với điểm yếu vốn có về thể lực cũng như số đông tuyển thủ đến từ các CLB thường dựa dẫm, ỷ lại và phó mặc cho các ngoại binh cao to, có tốc độ và sức cản lướt. Việc các tuyển thủ từ Hoàng Anh Gia Lai sớm thấy hợp với lối chơi ít chạm của HLV Park Hang Seo càng làm rõ điều này.
Như vậy là "Ngẩng đầu lên" không chỉ là yêu cầu chỉnh sửa về động tác chơi bóng mà cao hơn chính là phải hướng đến lối chơi tập thể, nhanh, chính xác, ăn ý và có trách nhiệm trong từng đường bóng.
Nhiều người thoạt đầu nhìn qua lý lịch của HLV Park không thấy ông có những chiến tích hào hùng ở các CLB hàng đầu Hàn Quốc nên đã không đánh giá cao và tin tưởng vào HLV này. Song không phải ngẫu nhiên mà Liên đoàn Bóng đá Hàn Quốc tiến cử ông làm trợ lý cho HLV G.Hiddink và cùng HLV trưởng người Hà Lan đạt thành tích đưa tuyển Hàn Quốc đi đến tận bán kết World Cup 2002. HLV đội tuyển quốc gia khác nhiều với HLV CLB. Ở cấp đội tuyển, HLV không có nhiều thời gian để huấn luyện kỹ càng hoặc thử nghiệm, thay đổi. Ở đây trước hết cần có tầm nhìn bao quát để nắm được tình hình chung, mạnh và yếu của một đội ngũ được tập hợp từ các CLB nhằm nhanh chóng ráp nối, uốn nắn cho từng tuyển thủ, trong từng bài bản, miếng đánh.
Và như thế, bước đầu đã thấy ở HLV người Hàn Quốc có sự nhận xét rất trúng về đội tuyển Việt Nam mà trước đó nhiều HLV nội của chúng ta chưa nhận thấy.
Cùng với các vấn đề về chuyên môn, ông Park cũng đã sớm đưa ra những yêu cầu khá cao về kỷ luật. Ông đòi hỏi tất cả thành viên đội tuyển, kể cả trợ lý và các nhân viên phục vụ phải làm việc đúng giờ, đúng nhiệm vụ. Ông cấm các tuyển thủ dùng điện thoại trong giờ ăn. Ông không cho phép bất kỳ ai phê phán nhau, đưa thông tin nội bộ ra ngoài, không được tự ý trả lời phỏng vấn. Ông cấm chuyện tiếp bạn gái trong nơi ở của đội tuyển và chỉ cho phép họ tiếp ở quán cà phê. Một quy định nghiêm ngặt khác là cấm tự lựa chọn người ở cùng phòng, phải ở theo như đội hình phối hợp trên sân để hiểu nhau, gắn bó với nhau hơn, tránh tình trạng tuyển thủ cùng CLB co cụm riêng tư, cục bộ. Bóng đá đồng đội thì kỷ luật trước sau cũng phải nhằm mục tiêu đó. Đây không chỉ là trạng thái sẵn sàng cao độ trước trận đánh lớn mà đã là đội tuyển thì phải vậy. Đến từ một nền bóng đá nổi tiếng về kỷ luật, ông Park đã đem "yếu quyết" đó truyền đến đội tuyển Việt Nam.
Hãy xem lý do của ông khi quyết định không triệu tập các cầu thủ đã có "số má" như Quế Ngọc Hải, Phi Sơn, Nguyên Mạnh của CLB Sông Lam Nghệ An: Ông không chấp nhận trung vệ Ngọc Hải hay phàn nàn, phản ứng trên sân. Ông nghi ngại cái "tôi" cùng những sai sót của các cầu thủ khác trong quá khứ. Đó cũng là một phương án phòng xa, tránh những điều không hay bất chợt có thể xảy ra trong lòng đội tuyển. Và phải chăng trong trường hợp này, đội ngũ tư vấn nội đã góp sức đồng lòng cùng ông thầy ngoại.
Trong đội hình tuyển chọn dễ dàng nhận ra quân tuyển của ông Park không khác bao nhiêu so với người tiền nhiệm Mai Đức Chung. Đơn giản vì đội hình của ông Chung là đội hình vừa làm nên chiến thắng và những con người ấy đều đã thể hiện được phong độ tốt trong các vòng đấu V-League một tháng qua. Nhưng sự bổ sung của ông Park cũng đáng để xem xét, điển hình là ở hàng tiền vệ. Sự có mặt của Văn Thuận và Minh Vương không chỉ bởi các anh xứng đáng mà còn bởi nhu cầu bảo đảm chắc chắn và tăng sức cạnh tranh cho tuyến giữa, dù vốn đã là tuyến mạnh nhất của đội. Không ai được phép tự bằng lòng. Công Phượng, Văn Toàn, Văn Hải, Minh Tuấn, Huy Hùng, Thanh Trung, Xuân Trường dù thi đấu ổn định song đều phải hết mình trong màu áo quốc gia.
Afghanistan là đối thủ ngang tầm. Đừng nói ở trận lượt đi họ "may mắn" thủ hòa 1-1 với tuyển Việt Nam. Đừng nói họ chỉ có ưu thế về thể hình, thể lực và khá trong chơi bóng bổng. Dù là những cầu thủ đang chơi bóng tản mát ở các CLB hạng dưới khắp châu Âu nhưng tư duy bóng đá của họ là tương đồng, ý thức bài bản, chiến thuật của họ là rõ ràng. Và ở họ, "cái đầu lạnh" dường như vốn là chuyện đương nhiên. Không phải ngẫu nhiên mà trận đấu gần nhất họ đã cầm hòa 3-3 trước tuyển Jordan-đội bóng được xem là mạnh nhất trong bảng. Bởi vậy, nôn nóng, sơ sảy với Afghanistan là tự chuốc lấy thất bại. Với bạn, trận này là sống mái. Với ta, dù hòa, thậm chí thua vẫn còn cửa nhưng không tôn trọng bạn, không nỗ lực hết mình thì tất cả có thể thành nhạt nhẽo.
Hãy ngẩng cao đầu để tự tin chiến thắng trận quyết chiến, để vươn tới tương lai chuyên nghiệp hơn, vững chắc hơn trên đấu trường lớn châu lục.
ANH NGUYỄN
Source https://www.baomoi.com/ngang-dau-len-cac-chang-trai/c/23902803.epi

Post a Comment